RƯỢU TRONG NHỮNG BUỔI ĐÀM PHÁN ÂM . VÌ SAO CÓ NGƯỜI CHỈ UỐNG MỘT CHÉN ĐÃ THẮNG?
RƯỢU TRONG NHỮNG BUỔI ĐÀM PHÁN ÂM . VÌ SAO CÓ NGƯỜI CHỈ UỐNG MỘT CHÉN ĐÃ THẮNG?
-Trong thế giới doanh nhân, có những cuộc đàm phán không diễn ra trên bàn họp. Không có thư ký. Không có biên bản. Không có chữ ký ngay lúc đó. Chỉ có rượu. Và ánh mắt.
-Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu gọi những cuộc gặp ấy bằng một cái tên rất cổ: “Đàm phán âm.” Nơi mà lời nói chỉ là lớp vỏ, còn kết quả đã được quyết định từ khí – tâm – tửu.
- RƯỢU KHÔNG DÙNG ĐỂ UỐNG – MÀ ĐỂ THỬ
Trong đàm phán âm, rượu không phải để say. Rượu là:
- Phép thử nhịp thở
- Phép thử ánh nhìn
- Phép thử độ vững của tâm
-Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu từng ghi chú: “Người uống rượu giỏi trong đàm phán không phải người uống nhiều, mà là người biết dừng đúng khắc.”
Một chén – dừng. Hai chén – lắng. Ba chén – lộ tâm.
Doanh nhân lão luyện không để chén thứ ba xảy ra.
- CHÉN RƯỢU ĐẦU – KHÔNG AI THẮNG
-Chén rượu đầu tiên chỉ để: Mở khí; Phá phòng thủ; Tạo nhịp chung
-Ở chén này, không ai thắng – không ai thua. Người vội vàng nói điều kiện ở chén đầu là người chưa hiểu rượu.
-Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu nhận xét: “Chén đầu nói chuyện đời, chén sau mới nói chuyện tiền.”
- CHÉN RƯỢU THỨ HAI – LỘ THẾ
- Chén thứ hai mới là lúc thế trận lộ ra. Ở đây, doanh nhân tinh tế sẽ:
+ Uống chậm hơn đối phương
+ Đặt chén thấp hơn một nhịp
+ Nghe nhiều hơn nói
+ Không phải nhún nhường Mà là dẫn nhịp.
+ Rượu khiến hơi thở thay đổi. Hơi thở làm lộ tâm đồ.
- NGƯỜI UỐNG MỘT CHÉN ĐÃ THẮNG
- Có những doanh nhân chỉ uống đúng một chén, rồi dừng. Không phải vì sợ. Mà vì đã đủ thông tin.
- Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu viết: “Khi đã nhìn thấy tâm đối phương, uống thêm chỉ là dư thừa.”
- Người biết dừng sớm là người đang cầm thế thượng phong. Đối phương sẽ: Nóng ruột; Muốn uống thêm; Tự lộ thêm điều không nên lộ
- RƯỢU VÀ IM LẶNG – CẶP SONG SÁT TRONG ĐÀM PHÁN
Trong đàm phán âm, im lặng nguy hiểm hơn lời nói.
- Một doanh nhân từng kể lại: “Chúng tôi ngồi với nhau hơn 20 phút, không ai nói điều khoản. Chỉ có tiếng rượu rót.” Cuối buổi, hợp đồng nghiêng về phía người nói ít hơn.
- Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu gọi đó là: “Thắng bằng tĩnh.”
- RƯỢU LÀM LỘ THAM – SỢ – NÓNG
Rượu không tạo ra bản chất. Rượu chỉ kéo bản chất ra gần mặt nước.
-Trong đàm phán:
Người uống nhanh → tham
Người uống né → sợ
Người ép uống → nóng
-Doanh nhân tinh đời chỉ cần nhìn cách đối phương:
Cầm chén
Đặt chén
Rót chén
Là biết nên tiến – giữ – hay rút.
- THỜI ĐIỂM KẾT THÚC QUAN TRỌNG HƠN MỞ ĐẦU
-Sai lầm phổ biến: Đàm phán xong mới ngừng rượu.
-Người hiểu rượu sẽ: Ngừng trước khi kết luận. Để dư vị. Để đối phương suy
-Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu nhận định: “Cuộc đàm phán tốt không kết thúc trong men say, mà kết thúc trong thiếu.” Thiếu một chút đối phương sẽ muốn quay lại.
- KẾT – RƯỢU LÀ NGÔN NGỮ THỨ HAI CỦA QUYỀN LỰC
-Trong thế giới doanh nhân:
Lời nói dành cho công khai
Rượu dành cho quyết định
Ai hiểu rượu sẽ không cần nói nhiều.
Ai nói nhiều trong bàn rượu thường không giữ được lợi thế lâu.
-Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu kết luận: “Đàm phán bằng rượu là nghệ thuật của người biết lắng. Uống ít – thấy sâu – thắng bền.”
