Hotline: 0339.999.928

KHI ĐẠI HẠN GÕ CỬA – TỬU LINH GIỮ NGƯỜI

Lượt xem: 2

KHI ĐẠI HẠN GÕ CỬA – TỬU LINH GIỮ NGƯỜI

- Đêm đó, gió không mạnh. Nhưng căn nhà gỗ lại kêu răng rắc như có người bước rất khẽ trên mái. Không ai thức, chỉ có chum rượu đặt ở góc phòng ấm lên bất thường. Người chủ tỉnh dậy lúc canh ba, không vì tiếng động, mà vì ngực nặng như bị ai đặt tay lên. Không đau. Chỉ khó thở. Ông ngồi dậy, chưa kịp xỏ dép, đã thấy ánh rượu trong chum lay nhẹ, dù nắp vẫn niêm phong.

- Nhiều năm sau, Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu nói lại: “Đó là lúc đại hạn đã đứng trước cửa, nhưng chưa bước vào.” Người ta thường nghĩ đại hạn đến bằng tai nạn lớn. Nhưng không đại hạn đến rất lịch sự. Nó gõ cửa bằng:

+ Một cơn mệt không rõ nguyên do

+ Một linh cảm khó chịu khi nhìn vào gương

+ Một giấc mơ không có hình ảnh, chỉ toàn bóng tối

Đêm ấy, người chủ không mở chum rượu, chỉ thắp một nén hương trầm, ngồi rất lâu trước bàn.

- Trong sổ tay nghiên cứu Đạo – Lão của Tiến sĩ Phạm Thanh, có ghi: “Đại hạn không giết người ngay. Nó thử xem người có giữ được linh hay không.”

- Gió ngoài hiên bỗng đổi chiều. Không thổi vào nhà, mà xoáy tròn ngay trước cửa, như có thứ gì đó đang đứng đợi. Người chủ bỗng nhớ lời Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu từng nói trong một buổi khảo cứu kín: “Khi hạn đến, đừng cầu. Đừng xin. Chỉ cần giữ nguyên những gì đang có.”

Ông ngồi im. Không khấn. Không gọi tên ai. Chum rượu lúc đó bỗng tỏa mùi rất nhẹ, không nồng, không gắt, chỉ đủ để người ngửi thấy mà tim chậm lại.

- Trong Liêu trai cổ, hiện tượng này gọi là: “Tửu linh hiển tức” – linh rượu thở. Bóng ngoài hiên không vào được. Nó đứng đó rất lâu.

-Tiến sĩ Phạm Thanh sau này giải thích bằng ngôn ngữ địa khí: “Tửu linh không đánh lại hạn. Nó chỉ tạo ra một khoảng lặng, để hạn… không có cớ mà vào.” Gần sáng, người chủ thiếp đi. Không mơ.Chỉ khi tỉnh dậy, ông thấy: Cây ngoài sân rụng một cành lớn. Con chim đậu trên mái chết lạnh. Nhưng trong nhà, mọi thứ nguyên vẹn. Đó là đổi vật lấy người.

- Ba ngày sau, người chủ suýt ký một hợp đồng lớn. Tiền nhiều. Danh lớn. Nhưng khi cầm bút, tay bỗng run. Không phải sợ. Mà là cảm giác nếu ký, thứ gì đó sẽ mất mãi mãi. Ông nhớ đến chum rượu đêm trước đại hạn. Ông buông bút.

-Một tháng sau, người ký thay ông phá sản, dính kiện tụng, thân suy rất nhanh.

- Tiến sĩ Nguyễn Hạnh Thu nói rất khẽ khi nghe lại câu chuyện: “Đại hạn đi qua không để lại dấu ấn ồn ào. Nó chỉ để lại những thứ đã không xảy ra.”

- Từ đó, người chủ không khoe vận, không kể may mắn. Chỉ giữ chum rượu cũ, không mở thêm, không đổi vị trí. Tiến sĩ Phạm Thanh kết luận một câu, rất nặng: “Không phải ai uống rượu cũng có tửu linh. Chỉ người dám không uống khi cần uống nhất, mới được linh giữ.” Đại hạn, rốt cuộc, không vào nhà. Nó đứng ngoài, rồi đi. Không ai biết. Chỉ chum rượu nguội dần, như một người vừa thức suốt đêm canh cửa.