BÍ THUẬT ĐẾ VƯƠNG RƯỢU CHÔN DƯỚI LĂNG TẨM TỬU LINH GIỮ MỆNH TRIỀU ĐẠI
BÍ THUẬT ĐẾ VƯƠNG RƯỢU CHÔN DƯỚI LĂNG TẨM TỬU LINH GIỮ MỆNH TRIỀU ĐẠI
- Trong sử sách chính thống, người ta chỉ chép lăng tẩm là nơi an táng long thể.
- Nhưng trong những trang bị đốt bỏ, trong lời truyền của nội giám già, trong ghi chép rời rạc của đạo sĩ theo hầu… lăng tẩm không chỉ chôn vua. Lăng tẩm còn chôn rượu. Không phải rượu uống. Mà là rượu giữ mệnh.
- RƯỢU – HUYẾT MẠCH CỦA LONG MẠCH
Vua chúa xưa tin rằng:
- Long mạch là xương sống quốc gia.
- Rượu là huyết mạch của long mạch.
- Bởi rượu sinh từ ngũ cốc, kết từ thủy khí, hun bởi hỏa lực, dưỡng bởi thổ khí, ủ trong kim loại hoặc sành cổ – rượu là ngũ hành quy tụ.
- Khi một triều đại hưng thịnh, rượu được ủ để uống. Khi triều đại bước vào thời khắc quyết định, rượu không uống nữa – mà chôn.
- BÍ THUẬT CHỌN RƯỢU CHÔN LĂNG
Không phải rượu nào cũng đủ tư cách nằm dưới lăng vua.
Rượu được chọn phải:
- Trải nhiều lần trưng cất, bỏ phần thô – giữ phần tinh
- Có độ rượu cao nhưng khí rượu trầm, không xốc, không gắt
- Khi mở nắp phải có mùi ấm – sâu – tối, không bốc, không tán
- Đạo sĩ gọi đó là rượu biết nằm yên. Người xưa tin rằng: Rượu không biết nằm yên, chôn xuống sẽ phá mạch. Rượu biết nằm yên, chôn xuống sẽ canh mạch.
- CHUM RƯỢU – KHÔNG ĐẶT THẲNG ĐẤT
- Trong lăng tẩm, chum rượu không bao giờ đặt trực tiếp xuống đất. Nó được đặt trên: Đôn gỗ cổ (gỗ gù hương, ngọc am, tử đàn…). Hoặc bệ đá đã được “làm nguội khí” bằng chú cổ. Mục đích là để rượu không hút sát khí âm thổ, mà chỉ giao tiếp với long mạch.
- Chum rượu lúc này giống như một mạch máu nhân tạo, nối giữa vua đã khuất và vận mệnh còn sống của triều đại.
- VỊ TRÍ CHÔN – KHÔNG GẦN QUAN QUÁCH
Điều nghịch lý là: Rượu chôn trong lăng vua không đặt gần quan quách. Nó được chôn: Lệch trục mộ gần “huyệt phụ” hoặc “mạch thứ”
Nơi long mạch còn động, chưa ngủ sâu. Người xưa sợ nhất là rượu ngủ cùng xác. Vì khi đó rượu sẽ chết. Rượu phải ngủ cùng đất còn thở.
- RƯỢU CHÔN – KHÔNG BAO GIỜ MỞ
Có những chum rượu được chôn xuống và không bao giờ được uống lại.
Chúng tồn tại chỉ để: Giữ vận. Hóa giải tai kiếp. Chuyển hung thành trì hoãn. Trong liêu trai cổ có câu: “Một chum rượu đúng chỗ, đổi được ba mươi năm triều vận.”
- NHỮNG LĂNG TẨM BỊ PHÁ – RƯỢU BIẾN THÀNH OÁN KHÍ
- Khi lăng bị đào trộm, người ta thường gặp: Rượu đổi mùi. Rượu đục như máu. Hoặc rượu khô cạn dù chum không vỡ. Đạo sĩ nói đó là tửu linh bị kinh động.
- Khi tửu linh bị kinh động, nó không bảo vệ nữa – mà phản phệ. Triều đại hậu duệ thường suy nhanh, tán lộc, tuyệt tự.
- BÍ MẬT CUỐI CÙNG – RƯỢU THAY VUA CHỊU KIẾP
Có một bí thuật tối hậu, chỉ truyền cho vua cuối triều hoặc vua đang gặp đại nạn. Người ta chôn ba chum rượu:
- Một chum giữ mệnh vua
- Một chum giữ mệnh hoàng tộc
- Một chum giữ mệnh quốc gia
Nếu đại họa đến, rượu sẽ hút sát kiếp thay người. Vì thế, trong liêu trai có câu thì thầm:
“Có triều đại mất vua mà không mất nước – vì rượu đã chết thay.”
- NGÀY NAY – RƯỢU CHỈ CÒN LÀ RƯỢU
Ngày nay, người ta đào được chum cổ, chỉ thấy rượu…Nhưng không thấy đạo. Vì đạo không nằm trong rượu. Đạo nằm trong cách chôn, cách giữ, cách im lặng suốt trăm năm. Và vì thế, bí thuật đế vương chôn rượu dưới lăng tẩm vẫn còn đó, nhưng chỉ mở ra với người hiểu rằng rượu không để uống, mà để gánh mệnh.
